Với những người đang sống trong nỗi đau, họ đang tự dày vò bản thân, đôi lúc họ muốn từ bỏ chính bản thân mình, không muốn đứng dậy. Niềm tin như vỡ vụn, nó bào mòn tâm trí họ mỗi phút giây khi nghĩ về.
Những người bên cạnh họ, làm ơn, đừng cho họ những lời khuyên
"Sống tích cực lên đi"
"Phải vui lên chứ, có gì đâu mà phải thế"
"Nghĩ ít đi, đi ra ngoài cho khuây khỏa đi"
"Chuyện đó đã là gì so với bạn A bạn B...."
...
Đừng như thế, không có ích gì đâu, bạn không là mình, suy nghĩ của bạn và mình khác nhau, giới hạn chịu đựng cũng hoàn toàn không giống nhau.
Có những chuyện không chỉ dừng lại ở việc chấm dứt một việc gì đó, hay một mối quan hệ nào đó. Không dừng lại ở việc chỉ cần đừng nghĩ đến là có thể quên được, chỉ cần tránh đụng nhau là có thể sống tốt hơn.
Với một người đang trong thế "ngã ngựa", mình cần thời gian để tìm lại bản thân. Mình biết, rồi thời gian sẽ xóa nhòa mọi thứ, nhưng hãy nhìn nhận thực tế là những gì đã qua vẫn sẽ để lại trong lòng một vết sẹo, nó vẫn ở đó, khi nhắc lại vẫn thấy nhói lên từng cơn. Vì thế hãy cho phép họ - những người đang oằn mình trong những hỗn độn của bản thân,
khóc lúc nào họ muốn,
buồn khi nào họ cần,
gục ngã bất cứ đâu khi họ không còn khả năng chống đỡ.
Thứ người khác giúp được họ là chỉ cần lắng nghe, một cái ôm chia sẻ, còn lại đừng khuyên gì cả, tôn trọng cả những cảm xúc tiêu cực của họ. Hãy kiên nhẫn để họ hiểu và đón nhận sự chạm đáy của bản thân, không phải quá gồng mình, không cần cố quá sức, hãy để họ là họ thôi.
Đó là giai đoạn chuyển hóa, là một quá trình chữa lành nỗi đau, loại bỏ những thứ không còn phù hợp để quay về đúng với bản chất bên trong mình.
Là việc cần cả đời để hoàn thành, bạn không cần áp lực, cứ bình tĩnh mà đi.